Đời sống

Tâm sự rợn người của bà mẹ bị trầm cảm sau sinh: Cầm chặt dao, nhìn con như kẻ thù!

Vụ bé trai 33 ngày tuổi bị mẹ ruột sát hại vì trầm cảm sau sinh để lại bao đau xót. Trên diễn đàn các bà mẹ cũng chia sẻ tâm sự u uất của người phụ nữ từng rơi vào trường hợp tương tự.


Trầm cảm sau sinh, nghe tưởng như một hội chứng tâm lý nhỏ, nhưng đằng sau đấy là nhiều u uất, sợ hãi, là nỗi niềm của nhiều bà mẹ không dám chia sẻ cùng ai. Cảm giác lo lắng, suy nghĩ tiêu cực bủa vây, thậm chí có hành động hủy hoại con mình chính là biểu hiện đáng sợ của căn bệnh này.

Tâm sự trên một diễn đàn kín, người mẹ T.H (1986) đã kể về thời kỳ khủng hoảng của mình.

w020131223388350989728-1497501700573.jpg
 

Người mẹ tâm sự về bệnh trầm cảm sau sinh của mình (Ảnh minh họa)


"Thực ra, mình thấy mình bị trầm cảm từ khi mang bầu bé đầu tiên chứ không phải sau khi sinh xong mới bị. Điển hình khi mang bầu, mình có hành động cào và bóp bụng, nặng hơn là lấy tay tự đấm vào bụng mình. Ngoài ra rất nhiều lần mình có ý định tự tử hoặc ý nghĩ về cái chết khi đang đi xe máy và khi cầm những vật có thể gấy nguy hiểm như: dao, kéo.Nguyên văn câu chuyện xin trích dẫn:

Mình lỡ mang bầu bé thứ hai khi bé đầu được 6 tháng, do mình bị thấp dạ con nên sinh thiếu tháng càng làm cho hai bé gần nhau, hai con chỉ cách nhau đúng 13 tháng 9 ngày. Từ khi lấy chồng sinh con mình gặp rất nhiều vấn đề. Vì vậy, đến khi sinh bé thứ hai mình thực sự bị trầm cảm và có những hành động gây nguy hiểm cho con.

tram-cam_xfvs.jpg



Khi con bé thứ hai được hơn hai tuần, là khi mẹ đẻ mình về, vì lúc đó chỉ còn 10 ngày nữa là Tết Nguyên Đán. Một lần mình đang ngồi ghế cho con bú trong phòng, đột nhiên bao nhiêu uất ức trong lòng mình dồn vào con. Mình nhìn đứa con nhỏ trong vô thức, mình đứng dậy dù con đang bú, thẳng tay ném con vào giường, Rất may nhà mình dùng đệm lò xo dày, phòng mình rất nhỏ nên con không sao. Sau khi ném xong, mình nhìn con với ánh mắt vô hồn, dù con khóc thét. Mình bỏ đi vệ sinh, rồi đi vào vẫn nhìn con trong vô thức rồi bỏ ra nhà ngoài xem tivi mà ko hề nghĩ việc mình vừa làm.Con lớn của mình khi đó được hơn 14 tháng, lúc mình mới sinh con bé được hơn một tháng. Mình ko nhớ nó làm gì, nhưng đến giờ hình ảnh mình nhớ được là mình điên cuống đánh con giống như đánh kẻ thù vậy, rất may chồng mình vào bế con ra. Mình không hề suy nghĩ hay nhớ gì đến việc mình đánh con, chửi con. Nhưng khi tỉnh táo, những hình ảnh đó tua lại, mình chỉ biết đau đớn ôm con mà xin lỗi.

Đúng lúc đó mẹ chồng mình về, bà hỏi “Sao con khóc thế?”. Mình bảo:” Mẹ vào mà bế, điếc cả tai”. Mẹ mình vào bế thì con mình khóc  đến tím tái, mình không để ý đến nữa, bỏ vào phòng nằm.

Một lúc sau, mình tỉnh chạy ra giằng con từ tay mẹ chồng, ôm con vào phòng cho con bú và khóc. Mình đã xin lỗi con rất nhiều, rất day dứt và hứa không lặp lại nữa. Nhưng sự việc không dừng ở đó.

Không biết cách bao lâu, sau khi cho con bú, mình đặt con nằm ngủ lấy dao và quả thanh long vào bổ ăn. Đang ăn miếng thanh long, đột nhiên mình cầm con dao nắm chặt, quay lại giường nhìn con ngủ trong vô thức, mình không biết cầm dao đứng đó trong bao lâu, chỉ biết chồng về hỏi làm gì đấy. Mình vẫn bình thản trả lời: "Bổ thanh long ăn, quay ra xem con có cựa không?".

Rồi có lần, trong đêm đang vừa nằm vừa cho con bú, con đang vừa bú vừa ngủ, mình tự nhiên nhìn chằm chằm vào con rồi hất con văng xa đập vào chồng mình.

Chồng mình giật mình, bế con dậy dỗ con nín. Mình ngồi dậy nhìn chằm chằm vào con đang nằm trên tay bố và bảo:" Anh dỗ con đi cho em ngủ", rồi thản nhiên nằm xuống nhắm mắt ngủ.

Đột nhiên mình ngồi dậy giằng lấy con và bảo chồng:” Trả con đây”.  Chồng hỏi” Sao đấy” mình vẫn trả lời như bình thường: "Cho nó bú còn đi ngủ”.

Nhiều, rất nhiều nữa!

Mỗi lần tỉnh táo mình đều xin đưa mình đi khám, nhưng chồng không tin. Phải đợi đến khi con 3 tháng trong lúc tỉnh táo, mình nói chuyện với chồng. Mẹ chồng mình cũng kể nhìn mình rất lạ nên chồng mới đưa đi khám. Bác sĩ chỉ định dùng thuốc một tháng. Nhưng mình vẫn thất thường, khi vui, khi buồn, khi vô thức"

Câu chuyện của chị Hà dường như đánh đúng tâm lý của chị em phụ nữ. Nhiều người không tin rằng vợ mình mắc chứng trầm cảm sau sinh mà lơ là quan tâm, khiến người phụ nữ càng thêm áp lực.

Những người bị trầm cảm, dùng thuốc chỉ là một phần, phần còn lại hoặc muốn khỏi hoàn toàn thì phải nhờ đến người thân nhất là chồng quan tâm, chăm sóc. Còn nếu không, dù dùng thuốc nhưng ko được quan tâm thì sẽ càng ngày càng nặng hơn. Và đó là mỗi nguy hiểm cho khồn chỉ gia đình mà cho chính đứa con của họ.

Theo Chang/We25

Nguồn: http://we25.vn/xa-hoi/tam-su-ron-nguoi-cua-ba-me-bi-tram-cam-sau-sinh-cam-chat-dao-nhin-con-nhu-ke-thu-67861

Từ khoá: trầm cảm sau sinh    mẹ giết con    tâm sự xót xa   

TIN TÀI TRỢ

loading...

VIDEO ĐƯỢC QUAN TÂM NHIỀU

Tin liên quan

Tin cùng chuyên mục

Tin nổi bật

Tin mới cập nhật

Video